Hotline: 028 6685 4457 - 028 6257 2821

8/3 đáng nhớ, tôi trở thành kẻ ngoại tình mà không biết người tình của mình là ai!

Như nhiều phụ nữ, sau khi sinh tôi nghỉ việc để toàn tâm toàn ý chăm sóc con.

Thời gian cứ trôi qua, cho đến một hôm em gái tôi đến nhà chơi, khi tôi ra mở cửa thì nó ré lên “Ôi khiếp ! Chị tôi đây ư?”. Tôi vừa giật mình vừa cáu “Điên à, không chị mày thì con mụ nào ở trong căn nhà này?”. Nó đáp gọn: “Nếu bà cứ lôi thôi thế này thì khéo có mụ khác trong căn nhà này thật” – Nó làm tôi chột dạ.

Nó và chồng tôi tuy là anh rể - em vợ nhưng khá thân thiết với nhau, do cùng làm trong 1 tập đoàn xây dựng. Ở chơi với cháu cả ngày, đến lúc về nó hỏi tôi : “chị có biết anh rể dạo này thế nào không? Có nhớ hôm nay ông ấy mặc áo màu gì đi làm không?” – Tôi ấp úng vì thật sự là không biết, mải mê với bé Mun nên tôi chẳng ngó đến chồng. Rồi nó ra về không quên buông một câu chốt hạ: “Không khéo mất chồng bà ạ”.

Tôi đóng cửa quay vào nhà, nhìn bản thân trong gương, thầm nghĩ: “Mình nhìn mình còn ngán ngẩm, huống chi là lão ấy, đã bao lâu rồi 2 vợ chồng không hôn tạm biệt vào buổi sáng?”

Con cũng đủ 3 tuổi rồi, tôi gửi con đi nhà trẻ và xin được việc làm ở một công ty tư nhân, đối với tôi đó là sự hòa nhập xã hội sau bao ngày làm mẹ bỉm sữa, không đủ thời gian để nhìn lại mái tóc rối, bộ đồ lỗi thời của mình. Tôi đi mua sắm quần áo, uốn lại mái tóc, mua mỹ phẩm dưỡng da và thông báo sẽ đi làm lại, chồng tôi ủng hộ. Chuyện dở khóc dở cười của gia đình tôi xảy ra vào ngày 8/3 năm ấy.

Tôi bỗng dưng nghi ngờ chồng ngoại tình...
                                            

Cũng tại con em nói bóng nói gió, còn ông chồng thì đi sớm về khuya. Hôm ấy là 8/3, tôi theo dõi chồng các bạn ạ. Đón con gửi sang ngoại rồi vờ nhắn tin cho chồng rằng đi liên hoan với công ty nên về trễ, tôi phi thẳng đến công ty chồng để làm thám tử. Chờ 1 lúc thì thấy ông ấy rời cơ quan, mặt hí hửng, vừa chạy xe vừa huýt sáo nhưng không đi thẳng về nhà mà lại ghé siêu thị. Giữ khoảng cách để không bị phát hiện, tôi khá thông minh nên đã kịp đổi áo khoác của cô bạn cùng phòng nhằm khiến lão ấy khó phát hiện ra, tôi theo lão ấy vào thì thấy mua đủ thứ đồ ăn, tôi thoáng thấy muốn tụt huyết áp, quái lạ, mình đã nhắn tin bảo không về ăn cơm sao lão lại đi siêu thị mua nhiều đồ nấu ăn đến thế? Chẳng nhẽ lão nấu ăn cho…bồ nhí?

Quyết tâm bám đuôi thì thấy lão ghé vào tiệm hoa mua 1 bó hoa hồng. Phen này tôi quyết lật mặt !

Lão mua xong xuôi thì chạy về khu chung cư của chúng tôi. Ơ hay, chẳng nhẽ lão ấy dám dẫn bồ nhí về tận nhà hay sao? Hay bồ lão là một người quen chung của vợ chồng tôi? Nghĩ đến đây chân tay tôi bắt đầu bủn rủn rồi. Đứng lớ ngớ sợ bị phát hiện nên tôi tấp xe vào quán café phía dưới chung cư, ngồi ở khóc khuất đủ để nhìn thấy cô gái trẻ lạ mặt nào bước vào chung cư. Không quên giả vờ nói với chủ quán quen rằng để quên chìa khóa nên chờ chồng về mở cửa., tránh bị đàm tếu.

Ngồi được 2 tiếng đồng hồ vẫn chẳng thấy gì đáng nghi, xe ra vào chung cư toàn là người quen mặt. Ơ hay là ả bồ nhí kia đã ở sẵn trong nhà tôi từ trước rồi? Nghĩ đến đây tôi đứng phắt dậy, trả tiền nước rồi phi thẳng lên nhà, chuẩn bị tâm lý bắt ghen tại trận. Nhẹ nhàng mở khóa cửa, bước vào nhà và tôi suýt khóc…

Trước mắt tôi không có cảnh trai gái ôm nhau, mà chỉ có chiếc bàn ăn với những món đã chuẩn bị tươm tất, 1 bó hồng đỏ và chồng tôi gồi đó, mặt ngóng ra cửa. Tôi vẫn cố hỏi: “Anh làm những thứ này chờ ai ăn?”. Lão đáp tỉnh rụi “Chờ mẹ Mun chứ ai, ai là mẹ Mun thì vào ăn ngay kẻo đói”. Đến đây thì tôi rươm rướm nước mắt rồi, không hiểu lão chồng mình đang bị gì thế này !

Ngồi vào bàn ăn thì chồng nói với tôi “Mấy năm qua em đã vất vả nhiều cho bé Mun rồi, không còn thời gian chăm lo cho bản thân nữa, anh hy vọng sau khi đi làm lại em vẫn cân bằng được việc gia đình và xã hội, và hãy nhớ chăm sóc cho bản thân mình, chồng nào chẳng muốn vợ hiền và tươm tất đúng không em?”. Từng lời chồng nói mà tôi thấm thía quá, tôi quên chăm lo cho mình và cả chồng. May mắn cho tôi là anh ấy đã hiểu sự vất vả con cái của tôi. Tôi ngập ngừng hỏi “Nhưng…em đã nhắn tin là…”. Anh ấy cướp lời tôi luôn “Anh biết em không thích ăn uống bên ngoài, cho nên có đi tiệc cũng sẽ về sớm thôi, anh chuẩn bị bữa ăn gia đình làm quà 8/3 tặng em”. Tôi suýt ngất vì xúc động các bạn ạ.

                                                                                              

Không khí đang lãng mạn thì chuông cửa reo, bác bảo vệ chung cư đưa vào cho tôi 1 gói quà nhỏ, bảo là có người gửi tôi. Trên gói quà có ghi “Gửi em thương yêu”. Tôi và chồng đều ngỡ ngàng, tôi thoáng sắc mặt thấy anh ấy từ tái xanh chuyển sang tối sầm lại.

Cầm gói quà mở ra thì là một Bộ mỹ phẩm xinh xắn, được gói ghém cẩn thận thật sự ấn tượng, kèm theo tấm thiệp “Anh thương em và con nhiều, anh tặng em món quà mà em yêu thích, chúc em 8/3 vui vẻ”.

Tình thế xoay ngược, tôi trở thành kẻ ngoại tình mà không biết người tình của mình là ai, chồng tôi thì có vẻ sắp hết chịu đựng được rồi, anh ấy nhìn tôi chằm chằm không thốt nên lời, ánh mắt tức giận đáng sợ. Tôi thì cứ há hốc mồm không biết chuyện gì đang xảy ra nữa…

Chưa hết xúc động vì buổi tối lãng mạn được chồng chuẩn bị, tôi và cả anh ấy chuyển sang trạng thái căng thẳng cực độ. 4 mắt nhìn nhau, tôi như đang đếm ngược từng giây, chỉ khoảng 30 giây nữa chúng tôi sẽ lao vào cấu xé nhau mất. Cảm xúc bấn loạn, lý trí ngưng hoạt động… tôi phải làm gì ngay lúc này?

“Reng” – chuông cửa lại reo, bác bảo vệ xuất hiện, bác ấy xin lỗi rối rít, bảo là gửi nhầm, đây là quà của căn hộ kế bên, đúng là anh chồng bên ấy đi công tác cả tuần nay chưa về. Ôi bác xin lỗi còn tôi cảm ơn rốt rít vì bác đã kịp ngăn lại một cơn bão nào ấy suýt ập đến nhà tôi.

Đóng cửa lại, vợ chồng tôi ôm nhau cười ngất và đó chính là ngày 8/3 đáng nhớ nhất của tôi. Ly kì và hạnh phúc.

Lấy chồng được 2 năm, có với nhau 1 bé gái xinh xắn, vợ chồng tôi được nhiều bạn bè ngưỡng mộ vì chồng giỏi, con xinh, vợ tử tế, nhưng ít ai biết chúng tôi cũng trải qua nhiều bất hòa, sóng gió, và cả những phen ghen tuông suýt vỡ đầu nhau ra…mà hôm nay tôi mới hé lộ…

Cảm ơn chồng của em.

Tái bút: Người ta nói mọi chuyện xảy ra đều có lý do tốt nào đó quả không sai.

Dù sao thì hôm sau tôi cũng phải xin lỗi chị hàng xóm vì đã mở quà của chị ấy, và kể cho chị ấy nghe 5 phút kinh hoàng vào ngày 8/3 của mình. Sau một hồi tỉ tê tâm sự chuyện chồng con, lo lắng và cả “bí kíp” của phụ nữ, chị ấy mở cho tôi xem một trang web dành cho phụ nữ purenature.com.vn.

Tôi bây giờ không còn vẻ ngoài lôi thôi đến mức em gái mình phải ré lên “Ôi khiếp ! Chị tôi đây ư?” và lo lắng có “mụ nào đó bên cạnh chồng mình”.

Mỗi lần vợ chồng bất hoà, tôi lại vào purenature.com.vn, tôi nhớ đến 5 phút kinh hoàng và mỉm cười…

---- Tâm sự của chị N.T.T. Trang ----